题章和甫钓亭放言

宋代 黄庭坚
斩木开亭,却倚石壁。 寒潭百雷,古木千尺。 观鱼乐而相忘,听鸟啼而自得。 去而之京洛之间数年,犹常梦崭岩之石。
zhǎn kāi tíng   què shí
hán tán bǎi léi   qiān chǐ
guān ér xiāng wàng   tīng niǎo ér
ér zhī jīng luò zhī jiān shù nián   yóu cháng mèng zhǎn yán zhī shí