题张伯常汉上茅堂

宋代 曾巩
远出清汉上,隐然一堤长。 槐柳若云布,连阴入虚堂。 架险注鸣留,分畦殖群芳。 岂惟富桑柘,盖亦余囷仓。 主人事幽屏,不愿尚书郎。 即此徇高志,风骚恣徜徉。 强起迫义重,还归直明光。 清风凛然在,素壁盈文章。 故栖勿回眄,黄鹄本高翔。
yuǎn chū qīng hàn shàng   yǐn rán zhǎng  
huái liǔ ruò yún   lián yīn táng  
jià xiǎn zhù míng liú   fēn zhí qún fāng  
wéi sāng zhè   gài qūn cāng  
zhǔ rén shì yōu píng   yuàn shàng shū láng  
xùn gāo zhì   fēng sāo cháng yáng  
qiáng zhòng   hái guī zhí míng guāng  
qīng fēng lǐn rán zài   yíng wén zhāng  
huí miǎn   huáng běn gāo xiáng