体斋宅赏莲用体斋韵

明代 李东阳
独坐幽亭数竹攒,名花何意此相看。一枝已分巢林足,寸步犹疑缩地难。 香爱露华浓似酒,静怜秋色冷于官。狂来却怪筒杯浅,直欲全倾翡翠盘。
zuò yōu tíng shù zhú zǎn   míng huā xiāng kàn zhī fēn cháo lín cùn   yóu suō nán    
xiāng ài huá nóng shì jiǔ   jìng lián qiū lěng guān kuáng lái què guài tǒng bēi qiǎn zhí   quán qīng fěi cuì pán