题寓轩

宋代 李纲
秋到寓轩殊不恶,满庭爽气有馀清。架松著雨须髯奋,盆沼因风鳞甲生。 葵向日光金盏侧,荷翻露颗玉盘倾。焚香默坐无人会,自觉诸缘次第轻。
qiū dào xuān shū è   mǎn tíng shuǎng yǒu qīng jià sōng zhù rán fèn pén   zhǎo yīn fēng lín jiǎ shēng    
kuí xiàng guāng jīn zhǎn   fān pán qīng fén xiāng zuò rén huì   jué zhū yuán qīng