题玉泉

宋代 释仲殊
分出瑶池万怪惊,昆墟引落最高层。 十分清是泉中玉,一漱寒生齿下冰。 净照更无云影杂,素光疑有露华凝。 莫教明月从中现,澈底无心伴老僧。
fēn chū yáo chí wàn guài jīng   kūn yǐn luò zuì gāo céng
shí fēn qīng shì quán zhōng   shù hán shēng chǐ 齿 xià bīng
jìng zhào gèng yún yǐng   guāng yǒu huá níng
jiào míng yuè cóng zhōng xiàn   chè xīn bàn lǎo sēng