题云海

元代 胡奎
兹上人,号云海,一脉曹溪镇长在。何年杯渡东海门,拾得海底珊瑚根。 上有六鳌峰,玄灵结胚腪。置之太华芙蓉盆,中有灵响含清温。 灵泉贮空碧,倒影莓苔痕。上人临流筑高轩,平地幻出祇陀园。 翻经洒以甘露言,宝花乱落青瑶琨。我亦平生好禅者,十载梦游双树下。 正思执热濯清涟,何由借我支郎马。
shàng rén   hào yún hǎi   mài cáo zhèn zhǎng zài nián bēi dōng hǎi mén shí   hǎi shān gēn    
shàng yǒu liù áo fēng   xuán líng jié pēi yùn zhì zhī tài huá róng pén zhōng   yǒu líng xiǎng hán qīng wēn    
líng quán zhù kōng   dào yǐng méi tái hén shàng rén lín liú zhù gāo xuān píng   huàn chū tuó yuán    
fān jīng gān yán   bǎo huā luàn luò qīng yáo kūn píng shēng hǎo chán zhě shí   zài mèng yóu shuāng shù xià    
zhèng zhí zhuó qīng lián   yóu jiè zhī láng