题岳阳楼

宋代 冯时行
洞庭涵浸八百里,岳阳楼高跨湖尾。 天空地迥豁疏襟,有客临风来徙倚。 是时穷冬天气昏,惨淡愁杀湘君魂。 层栏半落烟氛外,浩荡犹恐旋乾坤。 异时清霄玉鉴白,空明月路飞仙客。 明朝露华洗七泽,万顷寒光天一色。 眼中未见此境好,他日扁舟吾未老。
dòng tíng hán jìn bǎi   yuè yáng lóu gāo kuà wěi
tiān kòng jiǒng huō shū jīn   yǒu lín fēng lái
shì shí qióng dōng tiān hūn   cǎn dàn chóu shā xiāng jūn hún
céng lán bàn luò yān fēn wài   hào dàng yóu kǒng xuán qián kūn
shí qīng xiāo jiàn bái   kōng míng yuè fēi xiān
míng zhāo huá   wàn qǐng hán guāng tiān
yǎn zhōng wèi jiàn jìng hǎo   piān zhōu wèi lǎo