题怨绮录和商宝意太史

清代 严遂成
采莲巷口人如玉,照耀红栏三百六。芳信初将豆蔻舍,幽情未许鸳鸯宿。 婀娜腰围杨柳斜,袖尖微露牡丹芽。侯家浪设生丝帐,帝里轻推杂宝车。 画船载上澄江水,小字秋霞唤新起。无可头忆饼师,且教捧手充灯婢。 病榻呻吟怨寂寥,夤缘茗具可怜宵。据经曾说鸧鹒膳,放瓮偏腾鹦鹉谣。 堤防不料桃花斧,手捉迷藏力孔武。乡人温柔睡正圆,咆啸跃出胭脂虎。 铁骑冲阑玉树歌,羽衣打破渔阳鼓。隔河消息逗谁家,别去红墙万里遐。 双鞬应佩许虞侯,灵药难求古押衙。二十六年他胙祭,灵犀两地遥相寄。 依稀旧物认香囊,宛转遗言剪丫髻。吁嗟乎世间薄命钟美人,处处风波妒妇津。 喧呼不怕逢狂鬼,绰约生憎诵洛神。宁知四海皆臣妾,销金众口空嚅嗫。 毒醪定要赐金瓶,休敕姑容卖皂荚。
cǎi lián xiàng kǒu rén   zhào yào 耀 hóng lán sān bǎi liù fāng xìn chū jiāng dòu kòu shě   yōu qíng wèi yuān yāng 宿
ē nuó yāo wéi yáng liǔ xié   xiù jiān wēi dan hòu jiā làng shè shēng zhàng   qīng tuī bǎo chē
huà chuán zài shàng chéng jiāng shuǐ   xiǎo qiū xiá huàn xīn tóu bǐng shī   qiě jiào pěng shǒu chōng dēng
bìng shēn yín yuàn liáo   yín yuán míng lián xiāo jīng céng shuō cāng gēng shàn   fàng wèng piān téng yīng yáo
fáng liào táo huā   shǒu zhuō cáng kǒng xiāng rén wēn róu shuì zhèng yuán   páo xiào yuè chū yān zhī
tiě chōng lán shù   yáng xiāo xi dòu shuí jiā   bié hóng qiáng wàn xiá
shuāng jiān yīng pèi hóu   líng yào nán qiú èr shí liù nián zuò   líng liǎng yáo xiāng
jiù rèn xiāng náng   wǎn zhuǎn yán jiǎn jiē shì jiān mìng zhōng měi rén   chù chù fēng jīn
xuān féng kuáng guǐ   chuò yuē shēng zēng sòng luò shén níng zhī hǎi jiē chén qiè   xiāo jīn zhòng kǒu kōng niè
láo dìng yào jīn píng   xiū chì róng mài zào jiá