题冤句宋少府厅留别

唐代 刘长卿
宋侯人之秀,独步南曹吏。世上无此才,天生一公器。 尚甘黄绶屈,未适青云意。洞澈万顷陂,昂藏千里骥。 从宦闻苦节,应物推高谊。薄俸不自资,倾家共人费。 顾予倦栖托,终日忧穷匮。开口即有求,私心岂无愧。 幸逢东道主,因辍西征骑。对话堪息机,披文欲忘味。 壶觞招过客,几案无留事。绿树映层城,苍苔覆闲地。 一言重然诺,累夕陪宴慰。何意秋风来,飒然动归思。 留欢殊自惬,去念能为累。草色愁别时,槐花落行次。 临期仍把手,此会良不易。他日琼树枝,相思劳梦寐。
sòng hóu rén zhī xiù   nán cáo shì shàng cái   tiān shēng gōng
shàng gān huáng shòu   wèi shì qīng yún dòng chè wàn qǐng bēi   áng cáng qiān
cóng huàn wén jié   yìng tuī gāo báo fèng   qīng jiā gòng rén fèi
juàn tuō   zhōng yōu qióng kuì kāi kǒu yǒu qiú   xīn kuì
xìng féng dōng dào zhǔ   yīn chuò 西 zhēng duì huà kān   wén wàng wèi
shāng zhāo guò   àn liú shì 绿 shù yìng céng chéng   cāng tái xián
yán zhòng rán nuò   lèi péi yàn wèi qiū fēng lái   rán dòng guī
liú huān shū qiè   niàn néng wéi lèi cǎo chóu bié shí   huái huā luò xíng
lín réng shǒu   huì liáng qióng shù zhī   xiāng láo mèng mèi