题友云水墨画以唐人不雨山长润无云水自阴为画景遂次其韵题之

元代 陈颢
看画晴窗里,萧然净俗心。鸟声春寂寂,岚气昼阴阴。 门俯沧洲迥,船移别浦深。令人想风致,飞梦到云林。
kàn huà qíng chuāng   xiāo rán jìng xīn niǎo shēng chūn   lán zhòu yīn yīn
mén cāng zhōu jiǒng   chuán bié shēn lìng rén xiǎng fēng zhì   fēi mèng dào yún lín