题友生丛竹

唐代 李咸用
菊华寒露浓,兰愁晓霜重。指佞不长生,蒲萐今无种。 安如植丛篁,他年待栖凤。大则化龙骑,小可钓璜用。 留烟伴独醒,回阴冷闲梦。何妨积雪凌,但为清风动。 乃知子猷心,不与常人共。
huá hán nóng   lán chóu xiǎo shuāng zhòng zhǐ nìng cháng shēng   shà jīn zhǒng
ān zhí cóng huáng   nián dài fèng huà lóng   xiǎo diào huáng yòng
liú yān bàn xǐng   huí yīn lěng xián mèng fáng xuě líng   dàn wèi qīng fēng dòng
nǎi zhī yóu xīn   cháng rén gòng