题友人行乐

清代 戴亨
雄鸡断其尾,不罹庙牺网。我虽风尘客,每动出尘想。 此卷知为谁,对之心神爽。流水不肯住,终古但长往。 浮云荡虚壁,倏忽归渺茫。有生畴不化,达士襟怀敞。 散发入山深,箕踞青苔上。
xióng duàn wěi   miào wǎng suī fēng chén měi   dòng chū chén xiǎng    
juǎn zhī wèi shuí   duì zhī xīn shén shuǎng liú shuǐ kěn zhù zhōng   dàn cháng wǎng    
yún dàng   shū guī miǎo máng yǒu shēng chóu huà   shì jīn huái chǎng 怀    
sàn shān shēn   qīng tái shàng