题友人庭竹

唐代 殷文圭
丛篁萧瑟拂清阴,贵地栽成碧玉林。尽待花开添凤食, 可怜风击状龙吟。钿竿离立霜文静,锦箨飘零粉节深。 何事子猷偏寄赏,此君心似古人心。
cóng huáng xiāo qīng yīn   guì zāi chéng lín jǐn dài huā kāi tiān fèng shí  
lián fēng zhuàng lóng yín diàn gān 竿 shuāng wén jìng   jǐn tuò piāo líng fěn jié shēn
shì yóu piān shǎng   jūn xīn shì rén xīn