题友人山斋

唐代 黄滔
疏竹漏斜晖,庭间阴复遗。句成苔石茗,吟弄雪窗棋。 沙草泉经涩,林斋客集迟。西风虚见逼,未拟问京师。
shū zhú lòu xié huī   tíng jiān yīn chéng tái shí míng   yín nòng xuě chuāng
shā cǎo quán jīng   lín zhāi chí 西 fēng jiàn   wèi wèn jīng shī