题友人山花

唐代 方干
平明方发尽,为待好风吹。不见移来日,先愁落去时。 浓香薰叠叶,繁朵压卑枝。坐看皆终夕,游蜂似有期。
píng míng fāng jǐn   wèi dài hǎo fēng chuī jiàn lái   xiān chóu luò shí
nóng xiāng xūn dié   fán duǒ bēi zhī zuò kàn jiē zhōng   yóu fēng shì yǒu