题友人池亭

唐代 温庭筠
月榭风亭绕曲池,粉垣回互瓦参差。侵帘片白摇翻影, 落镜愁红写倒枝。鸂鶒刷毛花荡漾,鹭鸶拳足雪离披。 山翁醉后如相忆,羽扇清樽我自知。
yuè xiè fēng tíng rào chí   fěn yuán huí cēn qīn lián piàn bái yáo fān yǐng  
luò jìng chóu hóng xiě dào zhī chì shuā máo huā dàng yàng   quán xuě
shān wēng zuì hòu xiāng   shàn qīng zūn zhī