题邕希孟静室

唐代 王质
绿玉珊珊密映门,双扉不受一丝尘。经函药鼎元无用,茗椀熏炉总是真。 坐阅百年俱幻境,肯悬一榻贮閒身。麈毛挥罢无人语,静看冰壶一点春。
绿 shān shān yìng mén   shuāng fēi shòu chén jīng hán yào dǐng yuán yòng   míng wǎn xūn zǒng shì zhēn
zuò yuè bǎi nián huàn jìng   kěn xuán zhù xián shēn zhǔ máo huī rén   jìng kàn bīng diǎn chūn