题弋阳馆

唐代 张祜
一叶飘然下弋阳,残霞昏日树苍苍。 吴溪漫淬干将剑,却是猿声断客肠。
piāo rán xià yáng   cán xiá hūn shù cāng cāng
màn cuì gàn jiàng jiàn   què shì yuán shēng duàn cháng