题一相庵

宋代 曾惇
满山松竹翠成林,仿佛前身旧所临, 不分双旌杀风景,他年蜡屐再幽寻。
mǎn shān sōng zhú cuì chéng lín   fǎng 仿 qián shēn jiù suǒ lín  
fēn shuāng jīng shā fēng jǐng   nián zài yōu xún