题医师卷

宋代 王称
相业久寂寞,济世谁称贤。赖有肘后书,可拯斯民颠。 亲逢长桑君,饮以上池泉。置之百一方,洞见五脏偏。 群生欲为阔,夭札相沿旋。七粒或见遗,沉痾顿而蠲。 至哉神圣功,可以侔化玄。中和远莫跻,独与岐黄专。 奈何媢疾者,尚忌良工先。腠理忽不治,膏肓竟胡痊。 因君感吾衷,示此元命篇。
xiāng jiǔ   shì shuí chēng xián lài yǒu zhǒu hòu shū   zhěng mín diān
qīn féng cháng sāng jūn   yǐn shàng chí quán zhì zhī bǎi fāng   dòng jiàn zàng piān
qún shēng wèi kuò   yāo zhá xiāng yán 沿 xuán huò jiàn   chén ē dùn ér juān
zhì zāi shén shèng gōng   móu huà xuán zhōng yuǎn   huáng zhuān
nài mào zhě   shàng liáng gōng xiān còu zhì   gāo huāng jìng quán
yīn jūn gǎn zhōng   shì yuán mìng piān