题应天寺上方兼呈谦上人

唐代 方干
中天坐卧见人寰,峭石垂藤不易攀。晴卷风雷归故壑, 夜和猿鸟锁寒山。势横绿野苍茫外,影落平湖潋滟间。 师在西岩最高处,路寻之字见禅关。
zhōng tiān zuò jiàn rén huán   qiào shí chuí téng pān qíng juǎn fēng léi guī  
yuán niǎo suǒ hán shān shì héng 绿 cāng máng wài   yǐng luò píng liàn yàn jiān
shī zài 西 yán zuì gāo chù   xún zhī jiàn chán guān