题因

宋代 孙觌
露叶纤纤剪绿琼,三椽潇洒竹间亭。青莲池上狻猊坐,碧玉壶中翡翠屏。 晓幌日移光破碎,夜窗风过响珑玲。何人暂脱红尘履,一枕昏昏醉鼾醒。
xiān xiān jiǎn 绿 qióng   sān chuán xiāo zhú jiān tíng qīng lián chí shàng suān zuò   zhōng fěi cuì píng
xiǎo huǎng guāng suì   chuāng fēng guò xiǎng lóng líng rén zàn tuō hóng chén   zhěn hūn hūn zuì hān xǐng