题猗兰图

明代 李昌祺
莽平原兮丰茸,伤极目兮棘丛。棘丛兮匪菅则蓬,彼美君子兮玉雪其容。 湘之水兮幽且雄,腾蛟螭兮舞虬龙。昼黯黯兮雨溟濛,渺音尘兮何由通。 徒结郁兮寸衷,川迢遥兮路不穷。些招魂兮托予悲,揽芳菲以佩服兮聊饰夫厥躬。 色之泛兮光风,芬之播兮谷中。微佳人兮我谁从,思重华兮莫逢,羌独怀古兮寄丝桐。
mǎng píng yuán fēng róng   shāng cóng cóng fěi jiān péng   měi jūn xuě róng    
xiāng zhī shuǐ yōu qiě xióng   téng jiāo chī qiú lóng zhòu àn àn míng méng miǎo   yīn chén yóu tōng    
jié cùn zhōng   chuān tiáo yáo qióng xiē zhāo hún tuō bēi lǎn   fāng fēi pèi liáo shì jué gōng    
zhī fàn guāng fēng   fēn zhī zhōng wēi jiā rén shuí cóng   zhòng huá féng qiāng   huái 怀 tóng