题一览亭

宋代 王十朋
危亭顶鄂渚,欲上初不敢。肩舆蹑峥嵘,眼界惊坎窞。 青山缭江湖,烟雨抹浓淡。千帆破沧浪,万室昭菡萏。 大泽匈可吞,秀色手宜揽。形势控上游,天险卦侔坎。 登临迫吹帽,秋声在葭菼。衔杯情有欣,怀古意多感。 两雄孙与刘,壮志鲸鹏啖。赤壁走阿瞒,功业炳铅椠。 黄鹤去何之,灵竹色犹惨。楼馀庾公兴,洲遗正平憾。 北望旧中原,激裂壮士胆。何由登太山,一快天下览。
wēi tíng dǐng è zhǔ   shàng chū gǎn jiān niè zhēng róng   yǎn jiè jīng kǎn dàn
qīng shān liáo jiāng   yān nóng dàn qiān fān cāng làng   wàn shì zhāo hàn dàn
xiōng tūn   xiù shǒu lǎn xíng shì kòng shàng yóu   tiān xiǎn guà móu kǎn
dēng lín chuī mào   qiū shēng zài jiā tǎn xián bēi qíng yǒu xīn   huái 怀 duō gǎn
liǎng xióng sūn liú   zhuàng zhì jīng péng dàn chì zǒu ā mán   gōng bǐng qiān qiàn
huáng zhī   líng zhú yóu cǎn lóu gōng xīng   zhōu zhèng píng hàn
běi wàng jiù zhōng yuán   liè zhuàng shì dǎn yóu dēng tài shān   kuài tiān xià lǎn