题叶子宁林巢

宋代 李弥逊
谁穿空翠开峰房,尽栏寸径一肘墙。 主人官闲苦避俗,北窗高卧追羲皇。 客来初骑果下马,侧身却转花边廊。 新成桃李碍倚杖,旋彻户牖留飞觞。 欲眠姑去甘昼寂,不醉无归拚夜长。 史君早有冲天志,略展风翰无地试。 已知齐物观世间,小卜一权聊自戏。 坐中香穗乱云影,睡起茶甘搅禅味。 鸡虫得朱何足论,鹏鷃升沉了无意。 昔人掩鼻恐不免,天与公才那可置。 清霜万里看横秋,莫作南柯始封计。
shuí chuān 穿 kōng cuì kāi fēng fáng   jǐn lán cùn jìng zhǒu qiáng
zhǔ rén guān xián   běi chuāng gāo zhuī huáng
lái chū guǒ xià   shēn què zhuǎn huā biān láng
xīn chéng táo ài zhàng   xuán chè yǒu liú fēi shāng
mián gān zhòu   zuì guī pàn zhǎng
shǐ jūn zǎo yǒu chōng tiān zhì   lüè zhǎn fēng hàn shì
zhī guān shì jiān   xiǎo bo quán liáo
zuò zhōng xiāng suì luàn yún yǐng   shuì chá gān jiǎo chán wèi
chóng zhū lùn   péng yàn shēng chén liǎo
rén yǎn kǒng miǎn   tiān gōng cái zhì
qīng shuāng wàn kàn héng qiū   zuò nán shǐ fēng