题叶邦重山水画限韵

明代 何景明
我爱君家画里峰,更看茅屋傍双松。白云不是人间路,沧海终期物外踪。 野径一春无驻马,石潭深夜有蟠龙。移家欲向溪边住,坐听青山日暮钟。
ài jūn jiā huà fēng   gèng kàn máo bàng shuāng sōng bái yún shì rén jiān cāng   hǎi zhōng wài zōng    
jìng chūn zhù   shí tán shēn yǒu pán lóng jiā xiàng biān zhù zuò   tīng qīng shān zhōng