题杨子仪虎图

宋代 李之仪
秋阴报初寒,惨惨日遽晚。有客自宣城,明爽叩昏懒。 手持两巨轴,六幅从而展。披图画如生,竟轴诗尽选。 平生说匡鼎,今日真到眼。何止辨騧骊,于焉识淄渑。 爱之不能已,欲挂恨壁短。犹冀逢他时,更疑探深远。
qiū yīn bào chū hán   cǎn cǎn wǎn yǒu xuān chéng   míng shuǎng kòu hūn lǎn
shǒu chí liǎng zhóu   liù cóng ér zhǎn huà shēng   jìng zhóu shī jǐn xuǎn
píng shēng shuō kuāng dǐng   jīn zhēn dào yǎn zhǐ biàn guā   yān shí miǎn
ài zhī néng   guà hèn duǎn yóu féng shí   gèng tàn shēn yuǎn