题杨学士画 其二

明代 杨士奇
素琴兼白鹤,潇洒散高踪。境类金精迥,山如玉笥重。 泉香流石乳,霞彩拂虬松。溪上桃花满,神仙倘解逢。
qín jiān bái   xiāo sàn gāo zōng jìng lèi jīn jīng jiǒng   shān zhòng
quán xiāng liú shí   xiá cǎi qiú sōng shàng táo huā mǎn   shén xiān tǎng jiě féng