题杨司徒古松障子

明代 顾璘
昨从山中还草堂,入门云雾迷日光。问之惊怪胡致此,司徒画障悬东墙。 几株古树形突兀,老龙怒立当我屋。泰山东岩五大夫,参天气势无卷曲。 雪柯霜干当夏清,耳边谡谡风涛声。俨然丘壑在左右,始信妙画通神明。 司徒应诏天上来,捲廉清昼坐高斋。不须把玩山林趣,正尔相资梁栋材。
zuó cóng shān zhōng hái cǎo táng   mén yún guāng wèn zhī jīng guài zhì   huà zhàng xuán dōng qiáng
zhū shù xíng   lǎo lóng dāng tài shān dōng yán dài   cān tiān shì juǎn
xuě shuāng gàn dāng xià qīng   ěr biān fēng tāo shēng yǎn rán qiū zài zuǒ yòu   shǐ xìn miào huà tōng shén míng
yìng zhào tiān shàng lái   juǎn lián qīng zhòu zuò gāo zhāi wán shān lín   zhèng ěr xiāng liáng dòng cái