题杨氏清福亭

宋代 冯时行
几年濒江种松竹,郁郁葱葱蔽江曲。 犹有杨侯旧子孙,更结高亭贮寒绿。 东家杀赋印铸金,西家言事腰胯玉。 一樽径醉我不知,不待招呼风月足。 有客胸中抱经济,才高正患功名促。 閒为清福非吾事,乞与此亭作佳目。 主人再拜不敢让,愿作閒人老林麓。 江平酒熟夜收钓,鸭肥稻香朝坦腹。 此时寄语恶长官,勿遣追胥骇僮仆。
nián bīn jiāng zhǒng sōng zhú   cōng cōng jiāng
yóu yǒu yáng hóu jiù sūn   gèng jié gāo tíng zhù hán 绿
dōng jiā shā yìn zhù jīn   西 jiā yán shì yāo kuà
zūn jìng zuì zhī   dài zhāo hu fēng yuè
yǒu xiōng zhōng bào jīng   cái gāo zhèng huàn gōng míng
xián wèi qīng fēi shì   tíng zuò jiā
zhǔ rén zài bài gǎn ràng   yuàn zuò xián rén lǎo lín
jiāng píng jiǔ shú shōu diào   féi dào xiāng cháo tǎn
shí è zhǎng guān   qiǎn zhuī hài tóng