题杨氏聚义轩

宋代 黄裳
聚义归清虚,无欠亦无馀。聚利赴嗜欲,自丧俄自续。 义在诗与书,利在金与珠。金珠壮人颜,俯仰一世间。 我去彼不随,彼去我不观。诗书入青瞳,藏蓄心腑中。 贻之修乃孙,操之修乃躬。秧种秀沃壤,愿饱万腹空。 源泉洌清甃,既与还不穷。开轩有意哉,短什嘉仙翁。 黾勉慎所交,高攀古人风。
guī qīng   qiàn shì   sàng é
zài shī shū   zài jīn zhū jīn zhū zhuàng rén yán   yǎng shì jiān
suí   guān shī shū qīng tóng   cáng xīn zhōng
zhī xiū nǎi sūn   cāo zhī xiū nǎi gōng yāng zhǒng xiù rǎng   yuàn bǎo wàn kōng
yuán quán liè qīng zhòu   hái qióng kāi xuān yǒu zāi   duǎn shí jiā xiān wēng
mǐn miǎn shèn suǒ jiāo   gāo pān rén fēng