题杨康功醉道士石

宋代 秦观
黄冠初饮何人酒,径醉颓然不知久。 风吹化石楚山阿,藤蔓缠身藓封口。 常随白鹤亦飞去,但有衣冠同不朽。 异物终为贤俊得,野老田夫岂宜有。 华阴杨公香桉吏,一见遂作忘年友。 日暮西垣视草归,往往对之倾数斗。 大梦之间无定论,启母望夫天所诱。 谷城或与子房期,西域更为陈那吼。 我疑黄冠反见玩,若此坚顽定醒否。 何当一笑凌苍霞,顾谢主人聊举手。
huáng guān chū yǐn rén jiǔ   jìng zuì tuí rán zhī jiǔ  
fēng chuī huà shí chǔ shān ē   téng wàn chán shēn xiǎn fēng kǒu  
cháng suí bái fēi   dàn yǒu guān tóng xiǔ  
zhōng wèi xián jùn   lǎo tián yǒu  
huá yīn yáng gōng xiāng ān   jiàn suì zuò wàng nián yǒu  
西 yuán shì cǎo guī   wǎng wǎng duì zhī qīng shù dòu  
mèng zhī jiān dìng lùn   wàng tiān suǒ yòu  
chéng huò fáng   西 gèng wéi chén hǒu  
huáng guān fǎn jiàn wán   ruò jiān wán dìng xǐng fǒu  
dāng xiào líng cāng xiá   xiè zhǔ rén liáo shǒu