题杨家酒楼

宋代 白玉蟾
碧落散郎下人世,骑云鞭霆日日醉。 杨家三杯松花醪,眼花浑不醒天地。 知有溪山无名利,铁笛吹破西山翠。
luò sàn láng xià rén shì   yún biān tíng zuì
yáng jiā sān bēi sōng huā láo   yǎn huā hún xǐng tiān
zhī yǒu shān míng   tiě chuī 西 shān cuì