题养浩轩

宋代 吴芾
丈夫穷饿亦陶陶,肯使胸襟挂一毫。 千古功名输慷慨,百年荣辱付酕醄。 斗间古剑光芒直,雪后青松意气高。 安得泊船沽美酒,月明相对读离骚。
zhàng qióng è 饿 táo táo   kěn shǐ 使 xiōng jīn guà háo  
qiān gōng míng shū kāng kǎi   bǎi nián róng máo táo  
dòu jiān jiàn guāng máng zhí   xuě hòu qīng sōng gāo  
ān chuán měi jiǔ   yuè míng xiāng duì sāo