题杨坟

宋代 张伯淳
为求閒旷访云林,触目□□都上心。涧水似鸣千古恨,墓门空锁一庭阴。 穹碑短碣摩挲久,旧草寒烟感慨深。青眼主人山共碧,杖藜何日重登临。
wèi qiú xián kuàng fǎng 访 yún lín   chù     dōu shàng xīn jiàn shuǐ shì míng qiān hèn   mén kōng suǒ tíng yīn
qióng bēi duǎn jié jiǔ   jiù cǎo hán yān gǎn kǎi shēn qīng yǎn zhǔ rén shān gòng   zhàng zhòng dēng lín