题珣师休牧轩三首

宋代 宗泽
青居曾露一丝头,谩示人能解牧牛。 究竟本来无一物,未知能使阿谁休。 一乘休去已忘机,恰似当初未牧时。 云起云消本无迹。有为全体是无为。 空余短笠与轻衰,道着休时事早多。 更向中间问消息,夜深无奈月明何。
qīng céng tóu   mán shì rén néng jiě niú
jiū jìng běn lái   wèi zhī néng shǐ 使 ā shuí xiū
chéng xiū wàng   qià dāng chū wèi shí
yún yún xiāo běn yǒu wéi quán shì wéi
kòng duǎn qīng shuāi   dào zhe xiū shí shì zǎo duō
gèng xiàng zhōng jiān wèn xiāo xi   shēn nài yuè míng