题巽上人游息轩

元代 戴良
名山郁岧峣,飞轩起弘敞。 觉花堕槛明,忍草缘阶长。 日落万壑冷,风振百泉响。 扫庭驱虎出,倚栏延月上。 云影共栖息,山光同偃仰。 晚磬度筠清,夕窗含涧爽。 偶造幽人境,获陪芳景赏。 谈玄悟道言,观妙灭尘想。 良游虽暂适,多累讵长往。 所以俗中人,昏昏在天壤。
míng shān tiáo yáo   fēi xuān hóng chǎng  
jué huā duò kǎn míng   rěn cǎo yuán jiē zhǎng  
luò wàn lěng   fēng zhèn bǎi quán xiǎng  
sǎo tíng chū   lán yán yuè shàng  
yún yǐng gòng   shān guāng tóng yǎn yǎng  
wǎn qìng yún qīng   chuāng hán jiàn shuǎng  
ǒu zào yōu rén jìng   huò péi fāng jǐng shǎng  
tán xuán dào yán   guān miào miè chén xiǎng  
liáng yóu suī zàn shì   duō lèi cháng wǎng  
suǒ zhōng rén   hūn hūn zài tiān rǎng