题雪堂大研一首

宋代 周紫芝
河间多书人共知,未见紫岩方玉池。东坡老人上天去,流落人间君得之。 宝匣初开眼光眩,相约君家与同看。麝煤霮䨴云满天,尺璧坚温玉微汗。 峨眉山高两苏出,自是斯文有秦汉。先生著书书满家,晚得穷愁坐城旦。 只今虿尾人争传,异时龟趺不须断。百年荣辱一梦馀,空与高人作奇玩。 安得大手揭阳君,为我铭此元宾研。
jiān duō shū rén gòng zhī   wèi jiàn yán fāng chí dōng lǎo rén shàng tiān liú   luò rén jiān jūn zhī    
bǎo xiá chū kāi yǎn guāng xuàn   xiāng yuē jūn jiā tóng kàn shè méi dàn duì yún mǎn tiān chǐ   jiān wēn wēi hàn    
é méi shān gāo liǎng chū   shì wén yǒu qín hàn xiān sheng zhù shū shū mǎn jiā wǎn   qióng chóu zuò chéng dàn    
zhī jīn chài wěi rén zhēng chuán   shí guī duàn bǎi nián róng mèng kōng   gāo rén zuò wán    
ān shǒu jiē yáng jūn   wèi míng yuán bīn yán