题雪猎图

宋代 王平子
烽火一息三千年,汉家将军画凌烟。 胡儿不识征战事,龙沙万里今桑田。 丽谯声里梅花角,云暗雪深风色恶。 长嘶一骑骢蝉联,狼帽氈裘寒矍铄。 韛鹰走犬登平冈,狂狐剔眼魂飞扬。 贯雕落雁真戏剧,高鸟略尽良弓藏。 凤鸣居士双眼碧,少年读书勇无敌。 但知横行翰墨场,岂料一禽终不获。 向来百非今已无,笔端有口聊自娱。 故将胸中磊落事,写作人间雪猎图。
fēng huǒ sān qiān nián   hàn jiā jiàng jūn huà líng yān  
ér shí zhēng zhàn shì   lóng shā wàn jīn sāng tián  
qiáo shēng méi huā jiǎo   yún àn xuě shēn fēng è  
cháng cōng chán lián   láng mào zhān qiú hán jué shuò  
bài yīng zǒu quǎn dēng píng gāng   kuáng yǎn hún fēi yáng  
guàn diāo luò yàn zhēn   gāo niǎo lüè jìn liáng gōng cáng  
fèng míng shì shuāng yǎn   shào nián shū yǒng  
dàn zhī héng xíng hàn chǎng   liào qín zhōng huò  
xiàng lái bǎi fēi jīn   duān yǒu kǒu liáo  
jiāng xiōng zhōng lěi luò shì   xiě zuò rén jiān xuě liè