题雪花达摩布衣偈

宋代 家铉翁
拈花公案且莫道,西来正被拈花恼。 一花开后几花开,微笑不禁成绝倒。 归去来,人未老, 掉下从前旧草鞋。衲被蒙头面壁坐, 提起不直一落索。放下大地无处著, 从来被他碍手脚。为君索火当街烧, 布袋依前是弥勒。
niān huā gōng àn qiě dào   西 lái zhèng bèi niān huā nǎo  
huā kāi hòu huā kāi   wēi xiào jīn chéng jué dǎo  
guī lái   rén wèi lǎo  
diào xià cóng qián jiù cǎo xié bèi méng tóu miàn zuò    
zhí luò suǒ fàng xià chǔ zhù    
cóng lái bèi ài shǒu jiǎo wèi jūn suǒ huǒ dāng jiē shāo    
dài qián shì