题宣州开元寺 寺置于东晋时。

唐代 杜牧
南朝谢朓城,东吴最深处。 亡国去如鸿,遗寺藏烟坞。 楼飞九十尺,廊环四百柱。 高高下下中,风绕松桂树。 青苔照朱阁,白鸟两相语。 溪声入僧梦,月色晖粉堵。 阅景无旦夕,凭栏有今古。 留我酒一樽,前山看春雨。
nán cháo xiè tiǎo chéng   dōng zuì shēn chù
wáng guó hóng 鸿   cáng yān
lóu fēi jiǔ shí chǐ   láng huán bǎi zhù
gāo gāo xià xià zhōng   fēng rào sōng guì shù
qīng tái zhào zhū   bái niǎo liǎng xiāng
shēng sēng mèng   yuè huī fěn
yuè jǐng dàn   píng lán yǒu jīn
liú jiǔ zūn   qián shān kàn chūn