题宣义池亭

唐代 姚合
春入池亭好,风光暖更鲜。寻芳行不困,逐胜坐还迁。 细草乱如发,幽禽鸣似弦。苔文翻古篆,石色学秋天。 花落能漂酒,萍开解避船。暂来还愈疾,久住合成仙。 迸笋支阶起,垂藤压树偏。此生应借看,自计买无钱。
chūn chí tíng hǎo   fēng guāng nuǎn gèng xiān xún fāng xíng kùn   zhú shèng zuò hái qiān
cǎo luàn   yōu qín míng shì xián tái wén fān zhuàn   shí xué qiū tiān
huā luò néng piāo jiǔ   píng kāi jiě chuán zàn lái huán   jiǔ zhù chéng xiān
bèng sǔn zhī jiē   chuí téng shù piān shēng yīng jiè kàn   mǎi qián