题玄同先生草堂三首

唐代 罗隐
杳杳诸天路,苍苍大涤山。景舆留不得,毛节去应闲。 相府旧知己,教门新启关。太平匡济术,流落在人间。 先生诀行日,曾奉数行书。意密寻难会,情深恨有馀。 石桥春暖后,句漏药成初。珍重云兼鹤,从来不定居。 常时忆讨论,历历事犹存。酒向馀杭尽,云从大涤昏。 往来无道侣,归去有台恩。自此玄言绝,长应闭洞门。
yǎo yǎo zhū tiān   cāng cāng shān jǐng liú   máo jié yīng xián
xiāng jiù zhī   jiào mén xīn guān tài píng kuāng shù   liú luò zài rén jiān
xiān sheng jué xíng   céng fèng shù xíng shū xún nán huì   qíng shēn hèn yǒu
shí qiáo chūn nuǎn hòu   lòu yào chéng chū zhēn zhòng yún jiān   cóng lái dìng
cháng shí tǎo lùn   shì yóu cún jiǔ xiàng háng jǐn   yún cóng hūn
wǎng lái dào   guī yǒu tái ēn xuán yán jué   zhǎng yīng dòng mén