题信州吴傅朋郎中游丝书

宋代 洪适
上饶氓俗醇且古,千室鸣弦方按堵。黄堂丈人今循良,河南治平追鼻祖。 讼棠留景分清阴,炉篆方羊燕寝深。笑谈了却邦人事,游戏翰墨惟书林。 自从真行易篆隶,草圣书绝驰极挚。 游云惊龙初振奇,渴骥怒猊争作势。臣中第一兹谓谁,寥寥典则其几希。 丈人尺牍妙天下,臧去收拾生光辉。作古要须从我始,直欲名家自成体。 手追心摹前无人,一扫尘踪有新意。纵横经纬生胸中,落纸便与游丝同。 缲瓮茧车飞白雪,织檐蛛网破清风。一行一笔相联属,姿态规抚骇凡目。 临池漫劳三十年,千兔从教后人秃。旧闻吕向连锦书,百字环写萦发如。 惜哉淟汩已无考,盍使北面称台舆。独步不复名相甲,端恨二王无此法。 只今四海书同文,使者来求至将押。
shàng ráo méng chún qiě   qiān shì míng xián fāng àn huáng táng zhàng rén jīn xún liáng   nán zhì píng zhuī    
sòng táng liú jǐng fēn qīng yīn   zhuàn fāng yáng yàn qǐn shēn xiào tán liǎo què bāng rén shì yóu   hàn wéi shū lín    
cóng zhēn xíng zhuàn   cǎo shèng shū jué chí zhì  
yóu yún jīng lóng chū zhèn   zhēng zuò shì chén zhōng wèi shuí liáo   liáo diǎn    
zhàng rén chǐ miào tiān xià   zāng shōu shí shēng guāng huī zuò yào cóng shǐ zhí   míng jiā chéng    
shǒu zhuī xīn qián rén   sǎo chén zōng yǒu xīn zòng héng jīng wěi shēng xiōng zhōng luò   zhǐ biàn 便 yóu tóng    
qiāo wèng jiǎn chē fēi bái xuě   zhī yán zhū wǎng qīng fēng xíng xiāng lián shǔ   tài 姿 guī hài fán    
lín chí màn láo sān shí nián   qiān cóng jiào hòu rén jiù wén xiàng lián jǐn shū bǎi   huán xiě yíng    
zāi tiǎn kǎo   shǐ 使 běi miàn chēng tái míng xiàng jiǎ duān   hèn èr wáng    
zhī jīn hǎi shū tóng wén   shǐ 使 zhě lái qiú zhì jiāng