题杏山阮氏高居

宋代 郭祥正
仙翁得仙朝玉皇,当时种杏盈山冈。传闻落英堰流水,每到三月溪泉香。 白云霏霏出幽谷,独鹤沉沉唳乔木。寒潭深处睡蟠龙,灵草芳时跃青鹿。 丈人何年居此间,诜诜孙子如芝兰。抱才求进十五六,亦有随计乡书还。 步兵傲世逸千载,谁道风流至今在。软炊玉粒烹黄鸡,客子虽多竟相待。 我爱长吟登好山,到此便欲辞尘寰。可能筑室辄延我,为君鍊熟黄金丹。 丹成大笑分一粒,坐令绿发回朱颜。浮生百岁不早悟,日月扰扰空循环。
xiān wēng de xiān cháo huáng   dāng shí zhǒng xìng yíng shān gāng chuán wén luò yīng yàn liú shuǐ měi   dào sān yuè quán xiāng    
bái yún fēi fēi chū yōu   chén chén qiáo hán tán shēn chù shuì pán lóng líng   cǎo fāng shí yuè qīng   鹿  
zhàng rén nián jiān   shēn shēn sūn zi zhī lán bào cái qiú jìn shí liù   yǒu suí xiāng shū hái    
bīng ào shì qiān zǎi   shuí dào fēng liú zhì jīn zài ruǎn chuī pēng huáng   suī duō jìng xiāng dài    
ài cháng yín dēng hǎo shān   dào biàn 便 chén huán néng zhù shì zhé yán wèi   jūn liàn shú huáng jīn dān    
dān chéng xiào fēn   zuò lìng 绿 huí zhū yán shēng bǎi suì zǎo   yuè rǎo rǎo kōng xún huán