题新安佥厅拄笏亭

宋代 吴儆
高山如高人,可仰不可亵。 山中老锄犁,山前走车辙。 终日对孱颜,如目不见睫。 高人与高山,千里风期接。 妙思入青冥,毫端寄明灭。 况复簿领中,见此寒岌页。 悠然境意会,刍豢端自悦。 手板亦何为,趋势走背汗浃。 从渠且倒持,吾自支吾颊。
gāo shān gāo rén   yǎng xiè  
shān zhōng lǎo chú   shān qián zǒu chē zhé  
zhōng duì chán yán   jiàn jié  
gāo rén gāo shān   qiān fēng jiē  
miào qīng míng   háo duān míng miè  
kuàng 簿 lǐng zhōng   jiàn hán  
yōu rán jìng huì   chú huàn duān yuè  
shǒu bǎn wéi   shì zǒu bèi hàn jiā  
cóng qiě dào chí   zhī jiá