题新安国寺

唐代 李洞
佛亦遇艰难,重兴叠废坛。偃松枝旧折,画竹粉新干。 开讲宫娃听,抛生禁鸟餐。钟声入帝梦,天竺化长安。
jiān nán   zhòng xīng dié fèi tán yǎn sōng zhī jiù zhé   huà zhú fěn xīn gān
kāi jiǎng gōng tīng   pāo shēng jìn niǎo cān zhōng shēng mèng   tiān zhú huà cháng ān