题夏少卿霞天过雨竹

宋代 张瑰
我昔少小湖海游,孤舟曾溯湘之流。钟龙两岸翠欲动,雨声叶叶吟清秋。 拥衾篷底睡不足,梦起寒惊如轧玉。千枝万枝湿未乾,都与澄江混晴绿。 须臾霁色江天空,夕阳疏影摇玲珑。清阴过岸到吟席,徐觉飒飒生凉风。 今朝偶见太常笔,坐对此君情恍惚。兴来挥翰为君题,却忆潇湘旧游日。
shào xiǎo hǎi yóu   zhōu céng xiāng zhī liú zhōng lóng liǎng àn cuì dòng   shēng yín qīng qiū
yōng qīn péng shuì   mèng hán jīng qiān zhī wàn zhī shī 湿 wèi qián   dōu chéng jiāng hùn qíng 绿
jiāng tiān kōng   yáng shū yǐng yáo líng lóng qīng yīn guò àn dào yín   jué shēng liáng fēng
jīn zhāo ǒu jiàn tài cháng   zuò duì jūn qíng huǎng xīng lái huī hàn wèi jūn   què xiāo xiāng jiù yóu