题贤女铺

宋代 罗愿
许嫁女始字,昔人良所钦。此身有所属,安得强委禽。 嗟哉乃翁愚,弃盟欲重寻。死生还复合,世谓遂初心。 谁知彼寒女,义烈动芳襟。顷来已一惭,厚愧方在今。 正性不负物,临流殒千金。我来吊丛祠,目眩寒潭深。 凄凉一川上,行客闻知音。
jià shǐ   rén liáng suǒ qīn shēn yǒu suǒ shǔ ān   qiáng wěi qín    
jiē zāi nǎi wēng   méng zhòng xún shēng huán shì   wèi suì chū xīn    
shéi zhī hán   liè dòng fāng jīn qǐng lái cán hòu   kuì fāng zài jīn    
zhèng xìng   lín liú yǔn qiān jīn lái diào cóng   xuàn hán tán shēn    
liáng chuān shàng   xíng wén zhī yīn