题襄阳米芾祠

宋代 黄庭坚
千峰映碧湘,真叟此中藏,饭不著石吃,眉应似发长。 枫梩搘酒瓮,鸐风落琴床。 强效忘机者,斯人尚未忘。 万里莓苔地,不见驱驰踪。 唯开文字窗,时写日月容。 竹韵漫萧屑,草花徒织茸。 披霜入众木,独自识青松
qiān fēng yìng xiāng   zhēn sǒu zhōng cáng   fàn zhù shí chī   méi yīng shì zhǎng
fēng zhī jiǔ wèng   fēng luò qín chuáng
qiáng xiào wàng zhě   rén shàng wèi wàng
wàn méi tái   jiàn chí zōng
wéi kāi wén chuāng   shí xiě yuè róng
zhú yùn màn xiāo xiè   cǎo huā zhī rōng
shuāng zhòng   shí qīng sōng